NHÌN LẠI MỘT ĐOẠN NHÂN DUYÊN

Tôi đi tu từ lúc 7 tuổi, ở chùa quê nội 3 năm. Ba năm sau, mẹ về quê ngoại, tôi lại được đưa về chùa Từ Lâm ở Trảng Bàng cho gần nhà. Cha tôi mất trong cơn bạo bệnh khi tôi vừa tròn 3 tuổi, em nhỏ còn bồng trên tay. Sự nghiệp của cha không còn, nhà tôi nghèo lại thêm nghèo. Mấy cậu dựng cho mẹ con tôi một cái chòi ở tạm. Mẹ tôi gánh lấy một cuộc dâu bể tang thương, tảo tần nuôi đàn con bữa đói bữa no trong nỗi đau của người góa phụ 25 tuổi.

Từ quê nội về quê ngoại, tôi càng cảm khái nhân duyên của cuộc đời mình thật chẳng ra làm sao. Nhất là trong khoảng thời gian ra làm Phật sự, gặp gỡ nhiều bậc cao tăng thạc đức, tôi càng cảm nhận sâu sắc về sự có mặt của mình trong cuộc đời này. Tuy nhiên, dù ở đâu tôi cũng rất vui vì sống hòa hợp với mọi người. Không cha, không mẹ, không người thân nhưng tôi vẫn vui vẻ, bình thường. Kiến thức, sở học của tôi được lượm lặt trong hoàn cảnh như vậy. Một dọc dài thời gian cho tới lúc chán nản, tôi buông hết theo Thầy lên núi tu thiền.

Lên núi, Thầy sắp đặt mọi việc. Tới giờ ăn phải ăn, giờ tu phải tu. Anh em sống chung với nhau khoảng 10 người nhẹ nhàng, thanh thoát. Ở núi non mà lại đóng cửa nên người ngoài không lui tới. Khi tôi về núi thì đã gần 30 tuổi, bệnh đau lưng bắt đầu trở nên lì lợm. Thấy vậy, Thầy nói: “Chết không sợ mà sợ đau lưng. Tu hành nhát nhúa thì làm gì được?” Lời Thầy dạy đã thức tỉnh nỗi u mê nhiều đời của tôi. Tôi nhắc lại những đoạn nhân duyên ngắn ngủi trong cuộc đời mình để sách tấn đại chúng. Huynh đệ ở đây đang tu thế nào? Hành trì thế nào? Cho dù là Hòa thượng, Thượng tọa, Ni trưởng, Ni sư, nếu tu không có niềm vui, không có sự hòa hợp, không có đạo lý thì không ra làm sao.

Hòa thượng Trúc Lâm đã dạy chúng ta phải biết thương mình mà ráng tu. Bằng không vô thường chụp đến thì không kịp, đành buông tay thôi. Huynh đệ phải gan dạ, cương quyết. Không điên đảo, không ngược xuôi. Như vậy mới phấn đấu đến cùng tâm nguyện tu hành của mình, nguyện chừng nào thành Phật mới ưng.

Phải luôn nhớ rằng không ai bắt buộc chúng ta tu. Đã cương quyết phát nguyện thì phải làm cho đàng hoàng. Chư Tăng cũng như chư Ni, huynh đệ sống với nhau nhẹ nhàng như những đóa hoa sa la đang nở. Nở xinh tươi như thế, một trận gió thổi qua rớt xuống vẫn xinh tươi. Được vậy thì an ổn. Huynh đệ cố gắng làm việc gì cũng phải có chất lượng. Tức là phổ việc tu hành vào trong đời sống thường nhật. Vị nào ngồi thiền chưa được hai tiếng nên cố gắng phấn đấu ngồi cho được. Ba giờ đánh kiểng thức chúng thì hai giờ rưỡi tranh thủ thức dậy. Người nào buồn ngủ có thể dùng chút trà hoặc cà phê xong rồi lên Đại điện. Làm sao trước ba giờ có mặt. Vừa đánh kiểng là “Đại từ đại bi thương chúng sanh...” Tính toán sít sao như vậy.

Huynh đệ nâng cao chất lượng, làm tan loãng những phút lơ đễnh trong tâm. Chặt đứt tất cả những thứ ấy, gầy dựng một sức sống mới. Từ 3 giờ tới 5 giờ, quyết tâm ngồi yên không nhúc nhích. Chết bỏ. Vậy mới vào được đạo. Chứ còn giờ ngồi thiền buổi sáng dài 2 tiếng mà chúng ta chạy ngược, chạy xuôi trong việc thức dậy, rửa mặt, vệ sinh cá nhân thì 2 tiếng đó không chất lượng.

Huynh đệ phải biết cương quyết tạo nên chất lượng trong sinh hoạt tu học của